Featured
Posted in Góc chủ nhà

Nhà nhỏ của Canmilia

Thông tin nhà nhỏ:

  • Mình chỉ làm đam mỹ tức nam x nam. Không làm ngôn tình hay bách hợp.

  • Đây là wordpress của chính chủ Moon Canmilia, mọi bộ truyện chỉ được đăng duy nhất ở trang wordpress chính và wattpad của mình. (link wattpad: https://www.wattpad.com/user/MCKA20798)

  • Nếu các bạn đọc được ở những nơi khác đều là hàng re-up không xin phép.

  • TẤT CẢ NHỮNG GÌ MÌNH DỊCH ĐỀU LÀ PHI THƯƠNG MẠI NÊN ĐỪNG ĐEM ĐI ĐÂU KHÁC.

  • QUY TẮC 2 KHÔNG: KHÔNG REUP, KHÔNG CHUYỂN VER.

Posted in [HI DAO ĐỒNG NHÂN] Gió Đông Giải Ý - Do Mộc

[Hi Dao – Gió Đông] Chương 15 (HOÀN)

Tên đồng nhân: Gió Đông Giải Ý

Tác giả: Do Mộc

Trans: Moon Canmilia

Trans và edit đã có sự cho phép của tác giả. Vui lòng đừng đem đi đâu khỏi đây.

Chương 15

Lúc Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ đến Lan Lăng chơi, vừa đúng lúc đi đến bờ sông gặp phải Lam Hi Thần và Kim Quang Dao.

Ngụy Vô Tiện dùng cùi chỏ đụng vào người Lam Vong Cơ: “Này này này, Lam Trạm Lam Trạm, nhìn kìa nhìn kìa!”

Lam Vong Cơ nghe vậy nhìn hắn một cái.

Ngụy Vô Tiện dựa vào trong lòng y, dùng cằm chỉ về phía đối phương nói nhỏ: “Không phải kêu ngươi nhìn ta! Nhìn phía trước kìa, Trạch Vu Quân!”

Lam Vong Cơ: “…”

Ngụy Vô Tiện: “Ta đã nói gì? — Trạch Vu Quân cuối cùng cũng không bỏ được. Chuyện này, chắc là theo đuổi được rồi?”

Lam Vong Cơ: “Có lẽ.”

Ngụy Vô Tiện lắc người, kéo tay áo Lam Vong Cơ muốn đến chào hỏi, đi được một nửa thì nhìn thấy hai người vốn đang trò chuyện không biết nói chuyện gì đột nhiên đồng loạt sửng sốt. Lam Hi Thần chợt kéo Kim Quang Dao ôm vào trong lòng, hơi cúi đầu nói gì đó bên tai y; Kim Quang Dao nghe xong hơi mỉm cười nâng tay lên ôm lấy cổ Lam Hi Thần, nghiêng đầu hôn lên môi hắn.

Tình này cảnh này, hơi ngượng.

Ngụy Vô Tiện: “… Lam Trạm chúng ta đi thôi …”

Lam Vong Cơ đi đến dắt Tiểu Bình Quả, Ngụy Vô Tiện ngồi lên thì thầm nói đông nói tây. Hai người cứ như vậy rời đi.

Kim Quang Dao rũ mắt nhìn ngọc bội trong lòng bàn tay, nhìn trái nhìn phải rất hài lòng với hoa văn tinh xảo này, vì vậy hỏi: “Nhị ca, có phải ta cũng nên tặng huynh cái gì đó không?”

Lam Hi Thần nói: “Không cần.” Sau đó ôm y chặt hơn nữa, “A Dao như thế này là rất tốt.”

Kim Quang Dao cười nhẹ: “Nhị ca, huynh nghĩ về ta quá tốt rồi.”

Lam Hi Thần cũng cười: “Đệ cũng nghĩ về huynh quá tốt.”

Kim Quang Dao nói: “Nhưng thực sự nhị ca là thiên hạ vô song.” Lông mày y cong cong, tâm tình rất tốt, “Núi cao nước rộng, gió đông thổi khắp nơi. Sắc xuân năm nay hình như rất đẹp.”

Lam Hi Thần nói: “Có lẽ là vì lòng không giống trước đây.”

Kim Quang Dao cười lên, rời khỏi ngực hắn đi về phía trước vài bước.

Lam Hi Thần nhìn bóng lưng sâu thẳm của y đột nhiên kêu: “A Dao, đệ quay đầu lại.”

Kim Quang Dao đang hòa mình với gió đông quay đầu nhìn hắn. Sau lưng hắn là cây xanh trăm hoa như tranh vẽ.

Lam Hi Thần nói: “Năm tháng trôi qua mà cuối cùng cũng không xa cách nữa.”

Kim Quang Dao nói: “Đệ còn cho rằng chỉ có gió đông hiểu được ý nghĩ của mình, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới cuối cùng lại đi tới cuối như vậy — e là qua đã dùng hết vận may ba đời rồi.”

Lam Hi Thần mỉm cười nhìn y, vẻ mặt dịu dàng, ánh mắt không di chuyển mà nhìn y.

Hắn thấy được hình bóng của thiếu niên Vân Mộng năm đó trong nụ cười của người trước mắt.

Lúm đồng tiền của thiếu niên, cầm ô hỏi thăm, một trận mưa phùn đủ để gạt đi hạt bụi hồng trần, làm rõ hết thảy.

Rất nhiều lần tâm cảnh và người trước mặt.

Hòa vào nhau như gió đông, nhẹ như dương hoa.

Gửi gắm tâm ý của mình, truyền đạt tâm tư của mình.

Cuối cùng đã sớm sinh yêu thích, lòng này thầm cho phép.

Kim Quang Dao đùa nghịch: “Nhị ca, huynh nhìn chằm chằm đệ như vậy làm đệ ngượng lắm rồi.”

Gương mặt Lam Hi Thần dịu dàng, cười đi về phía y, lấy tay khẽ vuốt chu sa giữa chân mày y.

Nhiều năm trước, hắn cũng từng dịu dàng không ngăn cách vỗ nhẹ vào vết chu sa đỏ giữa chân mày như vầy, phủi đi bụi bặm phù sanh.

Chỉ là lúc này, lòng đã sớm không còn như trước kia.

Lam Hi Thần nói khẽ: “A Dao cần gì phải xấu hổ trước mặt ta. Cuối cùng, dù có ra sao đệ đều rất đẹp.”

FIN

(HOÀN)

Lời cuối (của tác giả): HE nha, quả nhiên tôi là mẹ ruột mà (*/ω\*)

Để chúng ta đứng thuyền Hi Dao một trăm năm cũng không được đổi haha

Khụ khụ, lần này viết nhiều chữ hơn lần trước có lẽ là bởi vì ban đầu ước mơ nguyên thủy nhất của Hi Dao toàn bộ đều dành cho bài đầu tiên.

Bộ lần này vẫn dựa trên nguyên bản, tôi cố làm cho không đụng tình tiết, hoàn toàn thoát khỏi cảm giác quen thuộc của lần trước. Hi vọng các bà đã xem “Cái lạnh của gió Bắc” khi xem “Gió Đông giải ý” sẽ không có cảm giác trùng lặp qwq

À, tuy rằng tình tiết lần này nhàm chán, ngôn ngữ không có chút đặc điểm nào khiến mọi người vô cùng buồn ngủ nhưng dù gì cũng viết xong rồi.

Hệ liệt bốn mùa chỉ còn một cái mùa hè và một cái mùa thu 23333333333333 Tôi sẽ cố gắng lấp hố (*/ω\*)

Cuối cùng cảm ơn các bà đã xem đến đây >///<

Mong rằng sẽ có nhiều bà lọt vào hố Hi Dao hihi w

Do Mộc _

28.05.2017

Lời của người dịch: Chào mọi người, vậy là bộ Gió Đông Giải Ý đã hoàn rồi. Bộ này mình ngâm khá lâu nên mong mọi người bỏ qua nhé, từ lúc edit đến bây giờ là dịch luôn rồi mà ra chương vẫn lâu vậy nên xin lỗi mọi người nhiều lắm.

Về việc còn ba mùa trong hệ liệt mình sẽ tìm hiểu nếu được mình sẽ xin per tác giả rồi ôm về dịch ^^

Cám ơn mọi người đã đọc

– Moon Canmilia –

23.03.2020

 

 

 

 

 

 

 

Posted in [HI DAO ĐỒNG NHÂN] Gió Đông Giải Ý - Do Mộc, ĐỒNG QUY -Ngữ Tiếu Lan San

[Hi Dao – Gió Đông] Chương 14

Tên đồng nhân: Gió Đông Giải Ý

Tác giả: Do Mộc

Trans: Moon Canmilia

Trans và edit đã có sự cho phép của tác giả. Vui lòng đừng đem đi đâu khỏi đây.

Chương 14

Lam Hi Thần đang ở hàn thất nghiên cứu nhạc phổ, môn sinh đột ngột đẩy cửa vào nói: “Tông chủ, có khách đến.”

Lam Hi Thần cầm bút ghi vài nét lên cầm phổ, dịu dàng nói: “Mời vào đi.”

Một người trẻ tuổi theo sau môn sinh, cười mỉm nói: “Trạch Vu Quân đang xem cầm phổ à — Nhã hứng thật tốt.”

Đầu bút Lam Hi Thần ngừng một chút, lập tức chấm mực cười nói: “Mạnh công tử thực sự đến Cô Tô chơi rồi.”

Mạnh Dao ngồi xuống đối diện hắn, nói: “Ừ, Kim tông chủ chê ta vụng về nên đuổi ta đi, Trạch Vu Quân không chê ta.”

Lam Hi Thần nói: “Ta còn cho rằng trên thế gian này không thể kiếm được người lanh lợi như Mạnh công tử.”

Mạnh Dao cười: “Trạch Vu Quân đang ngầm trêu ta sao?”

Lam Hi Thần nói: “Không phải.”

Mạnh Dao nói: “Ta còn tưởng Lam tông chủ đang trêu chọc ta đấy.”

“Lam Hi Thần lắc đầu: “Ta sao có thể.”

Mạnh Dao nhìn hắn, đột nhiên nói: “Nhị ca, ngọc bội của huynh, ta nhận.”

Lam Hi Thần ngẩn người nhìn cầm phổ, hơi cúi đầu hồi lâu cũng không ngẩng lên.

Mạnh Dao nói: “Mặc dù đã đến nước này nhưng lòng ta chỉ có huynh. Làm sao đây?”

Y tiếp tục nói: “Lúc đó ta đã nói với nhị ca rồi đúng không. Thích không phải chỉ nói một câu thích là thích, một câu không thích là không thích.”

Hình như Lam Hi Thần muốn nói gì đó nhưng Mạnh Dao cắt ngang y: “Nhị ca, huynh đừng vội tranh luận cho mình mà phủi sạch quan hệ với ta. Ta vốn cũng không đòi hỏi gì quá đáng, chỉ là cảm thấy nuối tiếc thôi nhưng ta thích huynh lâu như vậy mà huynh không biết gì cả trong lòng ta không cam tâm.”

Y nhẹ giọng nói, “Ta thật sự không cam tâm, nhưng ta còn có thể làm gì chứ. Nhị ca huynh cuối cùng cũng không phải của ta.”

Lam Hi Thần đặt bút xuống đi đến trước mặt y, ngồi xuống bên cạnh hắn thở dài một hơi, nhẹ giọng nói: “Ta không định tranh luận.”

Vẻ mặt Mạnh Dao hơi cứng ngắc quay đầu nhìn hắn.

Lam Hi Thần dịu dàng nói: “Là ta không đúng, từ trước đến nay chưa bao giờ hiểu tâm ý của A Dao.”

 

 

 

 

 

 

Posted in [HI DAO ĐỒNG NHÂN] Gió Đông Giải Ý - Do Mộc

[Hi Dao – Gió Đông] Chương 12 + 13

Tên đồng nhân: Gió Đông Giải Ý

Tác giả: Do Mộc

Trans: Moon Canmilia

Trans và edit đã có sự cho phép của tác giả. Vui lòng đừng đem đi đâu khỏi đây.

Chương 12

Ngụy Vô Tiện: “Gần đây Trạch Vu Quân không đúng lắm?”

Lam Vong Cơ: “Ừ.”

Ngụy Vô Tiện trêu đùa: “Chẳng lẽ tỏ tình thất bại rồi?”

Lam Vong Cơ: “. . . Ừ.”

Ngụy Vô Tiện: “Ha ha. Ta đã nói rồi với tướng mạo tính cách này của Trạch Vu Quân cũng xem như là thiên hạ vô song thì làm sao có thể … Khoan đã! Lam Trạm ngươi vừa nói gì?!”

Chương 13

Mặt mày Kim Lăng âm trầm định kéo Mạnh Dao đến Cô Tô.

Mạnh Dao nói: “Ây da da, Kim tông chỉ, người làm gì vậy?”

Kim Lăng nói: “Tiểu thúc thúc đừng giả ngốc nữa. Gần đây, mỗi ngày Lam Tư Truy viết thư cho con bảo tinh thần Trạch Vu Quân không tốt, hình như luôn bế quan ôm bệnh. Vậy cũng thôi đi, chuyện của Cô Tô liên quan gì đến Lan Lăng ta, Lam Tư Truy còn gửi thư trút bầu tâm sự cả ngày lẫn đêm, tràng giang đại hải mãi không hết. Người làm bạn tốt như con lại không thể không hồi âm, mỗi lần cầm bút viết cả buổi trời, con sắp phiền chết rồi.”

Mạnh Dao cười nói: “A Lăng, con đúng là không cho ta mặt mũi mà.”

Kim Lăng nói: “Tiểu thúc thúc, lần đó khi Trạch Vu Quân đến tìm người, con không để ngài ấy trực tiếp dẫn người về là đã cho mặt mũi lắm rồi.”

Mạnh Dao nói: “. . . Con đuổi tiểu thúc của con đi vậy à?”

Kim Lăng liếc y: “Không phải tiểu thúc cũng rất muốn nói chuyện với Trạch Vu Quân sao?”

Mạnh Dao nói: ” … Hả?”

Mạnh Dao nói: “Ồ, ánh mắt của A Lăng tốt lên rồi.”

Y tiếp tục nói: “Nhưng Trạch Vu Quân vẫn không phản ứng. Huynh ấy không bằng con.”

Kim Lăng xúc động nói: “Khi yêu người ta thường hồ đồ mà.”

Mạnh Dao cười không nói.

Kim Lăng lại liếc y: “Tiểu thúc, thúc đừng nói với con thúc không biết tâm ý của ngài ấy với thúc nha?”

Mạnh Dao cười: “Huynh ấy không thích ta. Ta nói ra không nhận lại được thì chẳng phải rất thiệt sao. Ngược lại là con đó, con mắt nào nhìn thấy huynh ấy có tâm ý với ta?”

Kim Lăng không nói nữa.

Kim Lăng ở trong lòng lặp lại một câu y nguyên không đổi tặng tiểu thúc của mình: Yêu vào hồ đồ.

Có câu nói thật đúng, cái này cái kia ngốc ba năm.

Thực sự thích hợp với mọi chỗ.

Cổ nhân nói không sai.

 

 

 

 

Posted in [HI DAO ĐỒNG NHÂN] Gió Đông Giải Ý - Do Mộc

[Hi Dao – Gió Đông] Chương 11

Tên đồng nhân: Gió Đông Giải Ý

Tác giả: Do Mộc

Trans: Moon Canmilia

Trans và edit đã có sự cho phép của tác giả. Vì vậy vui lòng đừng đem đi đâu khỏi đây.

Chương 11

Sau khi săn đêm kết thúc, Lam Hi Thần trở về Cô Tô, đứng ngồi không yên.

Vì thế không ít lần Lam Khải Nhân nhắc nhở chuyện này, nói tâm trạng hắn khó định như vậy chung quy không tốt, có mất phong độ, đừng vì vật bên ngoài quấy nhiễu.

Lam Hi Thần nghe vậy chỉ cười một tiếng, trên miệng bảo thúc phụ nhắc nhở phải, xoay người tâm trí lại chuyển đến trên người Mạnh Dao.

Lúc sắp xếp lại hàn thất bỗng mở ám cách ra nhìn thấy túi cẩm nang để ngọc bội.

Hắn cầm ngọc bội trong tay trầm ngâm hồi lâu, chợt nhớ ra năm ấy Kim Quang Dao cười nói với mình chuyện người trong lòng y.

Dường như hắn nhớ ra gì đó, không tự chủ mà nắm chặt khối ngọc kia.

Ngày hôm sau, lại thăm Lan Lăng.

Đúng lúc, Kim Lăng đang cắt  trái cam, tay đầy nước trái cây, chật vật nói: “Trạch Vu Quân, người gần đây rất chịu khó đến Lan Lăng.”

Lam Hi Thần nói: “Ta muốn gặp Mạnh Dao, không biết có tiện không.”

Kim Lăng có chút kỳ quái, cầm miếng vải lau lau tay, lau dao cắt trái cây, cảm thấy kỳ quặc, nhưng không hỏi nhiều, chỉ loáng thoáng cảm thấy lý luận hời hợt của năm đó hình như một lời thành sấm, chỉ nói: “À, chuyện này không có gì khó, ta kêu người gọi hắn tới.”

Mạnh Dao không biết tại sao bị kêu qua đây, vừa vào cửa đã nhìn thấy Lam Hi Thần ngồi cạnh Kim Lăng, lộ ra vẻ mặt nặng nề tâm sự hiếm thấy.

Mạnh Dao hơi ngẩn người, sau đó đóng cửa, cười chào hỏi: “Chào Kim tông chủ, chào Lam tông chủ.”

Lam Hi Thần vừa thấy y tới, lập tức đứng lên.

Có rất nhiều chuyện muốn hỏi rõ ràng, nhưng lại cảm thấy không cách nào nói ra.

Sau một hồi, Lam Hi Thần chậm rãi nói: “Hôm đó săn đêm, Mạnh công tử quên lấy một vật.”

Mạnh Dao khó hiểu: “Hả? … Nhưng nếu thật bỏ quên thứ gùi, vậy đúng là làm phiền rồi — E là cũng không phải đồ gì quý đâu? Lam tông chủ thật không cần đường xa đến đây…”

Kim Lăng nhìn bọn họ một cái, khụ một tiếng nói: “Ta còn có việc, đi trước, hai người nói chuyện đi.”

Mạnh Dao cười nói: “Tông chủ đi thong thả.”

Đợi khi cánh cửa kia đóng lại, y mới thu hồi nụ cười.

Lam Hi Thần ở phía sau y nói: “A Dao.”

Mạnh Dao xoay người nói: “Chuyện cũ cảnh còn người mất — Trạch Vu Quân, ta cũng không đã không quan tâm, ngươi cũng buông bỏ chuyện xưa đi.”

Lam Hi Thần nói: “Ta có cái gì để buông bỏ?”

 Mạnh Dao nói: “A, phải — là ta lỡ lời, xin Lam tông chủ đừng để ý.”

Lam Hi Thần nói: “Ta có một chuyện muốn thỉnh giáo.”

Mạnh Dao cười: “Từ thỉnh giáo này quá mức, Mạnh Dao không kham nổi — nhưng, nếu ta biết được, ta nhất định nói hết.”

Lam Hi Thần trầm mặc một chút, nói: “Người trong lòng đệ năm đó, bây giờ đang ở đâu?”

Dường như Mạnh Dao không ngờ hắn sẽ hỏi vấn đề này, do dự một chút, mới nói: “Đều là chuyện đời trước. Làm sao vậy, Lam tông chủ muốn giúp ta mai mối à?”

Lam Hi Thần nói: “Đệ đồng ý nói với ta sao?”

Mạnh Dao bình tĩnh nhìn hắn, chớp chớp mắt, bỗng nhiên lộ ra một nụ cười, thấp giọng nói: “Nhị ca, huynh luôn khiến đệ bối rối.”

Lam Hi Thần dường như bị y đột ngột thay đổi xưng hô làm hỗn loạn: “Đệ không nói cũng …”

Mạnh Dao nói: “Ta vẫn luôn tâm tâm niệm niệm toàn tâm toàn ý đối xử tốt với ai? Luôn không muốn tổn thương thậm chí chỉ có thể gạt một lần lại một lần là ai? Nhị ca, huynh thông minh như vậy, huynh thật sự không biết sao?”

Lam Hi Thần đứng tại chỗ, nghe từng lời của y, nhìn vẻ mặt tiếc nuối và lãnh đạm của y, bất giác hơi kinh ngạc: “Ta … chưa từng nghĩ qua khả năng này.”

Mạnh Dao lắc đầu: “Lúc ấy ta một bên tình nguyện, nhị ca không cần tự trách.”

Sau đó y chuyển đề tài, cười hỏi: “Nhị … Trạch Vu Quân muốn nói là chuyện này à? Không có những cái khác sao?”

Lam Hi Thần nói: “Kim Lăng trả cho ta một món đồ.” Hắn cười cười, “Nhưng nó chung quy là của đệ.”

Mạnh Dao ngừng một chút, cũng cười theo hắn: “À? Trạch Vu Quân muốn trả lại cho ta? Nhưng ta bây giờ không cần dùng vật này. Trước kia không dùng, bây giờ cũng không, tương lai càng không. Trạch Vu Quân tự mình giữ đi.”

Lam Hi Thần bất đắc dĩ lắc đầu: “A Dao, đệ thay đổi tùy hứng rất nhiều.”

Mạnh Dao nói: “Trạch Vu Quân, ngươi hy vọng ta thế nào đây? Ta cũng không hiểu ngươi nữa rồi.”

Lam Hi Thần trầm mặc nhìn y, lại không lên tiếng.

Mạnh Dao cũng lẳng lặng nhìn hắn, hai bên nhìn nhau hồi lâu, không lời nào để nói.

Mạnh Dao nói: “Lam tông chủ, nếu như không có việc gì, ta còn phải làm công khóa…”

Lam Hi Thần nói: “Xin lỗi.”

Hắn tiếp tục nói: “Nhưng … vẫn là câu nói kia, nếu đến Cô Tô chơi, có thể đến Vân Thâm Bất Tri Xứ tìm ta.”

Sau đó đặt túi cẩm nang trên bàn, trước khi Mạnh Dao di chuyển hắn mở cửa mím môi rời đi.

Mạnh Dao lẳng lặng nhìn bóng lưng hắn rời đi, đợi đến khi hình dáng kia biến mất trong tầm mắt, mới nhẹ giọng cười nói: “Nhị ca, suy cho cùng như vậy sẽ khiến người ta luống cuống.”

Xoay người đi đến trước bàn, để túi cẩm nang vào trong tay áo, thở dài một cái.

“Sao lại cứ một lòng thích người như vậy chứ.”

 

 

 

 

Posted in [HI DAO ĐỒNG NHÂN] Gió Đông Giải Ý - Do Mộc

[Hi Dao – Gió Đông] Chương 10

Tên đồng nhân: Gió Đông Giải Ý

Tác giả: Do Mộc

Trans: Moon Canmilia

Trans và edit đã có sự cho phép của tác giả. Vì vậy vui lòng đừng đem đi đâu khỏi đây.

Chương 10

Khi đó y đã là gia chủ Lan Lăng Kim thị.

Cùng Tô Thiệp ra ngoài xử lý chút chuyện, không cẩn thận bị thương chân.

Sau khi xử lý xong chuyện, vết thương  dường như chuyển xấu.

Vốn là còn có thể để Tô Thiệp đỡ từng bước từng bước, đến cuối cùng rốt cuộc máu không ngừng được, đứng cảm thấy rất đau.

Xe ngựa ghiêng ngả lảo đảo xóc nảy, mùi máu trong xe vô cùng nồng đậm.

Sau khi tới Lan Lăng, Tô Thiệp đã đi trước một bước vén rèm nhảy xuống xe ngựa.

Kim Quang Dao theo ở phía sau từng chút chậm chạp di chuyển xuống, thấy bậc thang trên xe ngựa bất giác khẽ thở dài, nghĩ thầm bậc thang cũng không xuống được, mặt mũi cả đời coi như xong.

Tô Thiệp sau khi xuống xe ngựa liền xoay người vươn tay, dường như định đỡ y xuống.

Khi đó Lam Hi Thần tới Lan Lăng tìm y, vừa đúng lúc thấy một màn như vậy, vì vậy đi lên phía trước nói: “A Dao?”

Kim Quang Dao ngẩn người, nắm thanh ngang của xe ngựa, mím môi cười nói, “Ây da, lại để nhị ca thấy bộ dáng chật vật của đệ rồi.”

Lam Hi Thần nói: “. . .Chân đệ bị thương sao? Đừng gắng gượng đi lại.”

Kim Quang Dao nói: “Đúng là vậy.”

Lam Hi Thần lại đi lên một bước: “Đệ nhảy xuống, ta đỡ được.”

Tô Thiệp liếc mắt nhìn Lam Hi Thần, sau đó im lặng đứng ở một bên.

Kim Quang Dao cười nói: “Đệ rất nặng.”

Lam Hi Thần nói: “Ta đỡ được.”

Kim Quang Dao khẽ mỉm cười, cũng không từ chối: “Vậy nhị ca đón tốt đó.” Dứt lời mũi chân dùng sức lấy thế, buông thanh ngang ra nhảy xuống, nhảy vào trong ngực của Lam Hi Thần.

Lam Hi Thần dùng tay bao lấy y không để y té xuống, nhìn thấy Kim Quang Dao nhào vào trong lòng ngực mình ít nhiều cũng có chút kỳ quái, hình như có chút thân mật quá mức, vì vậy giúp y thăng bằng lại, ôn hòa hỏi: “Còn đi được không?”

Kim Quang Dao vốn có thể miễn cưỡng đi được, vừa định dứt khoát nói có thể miễn cưỡng, nhưng giờ phút này nhào vào trong ngực Lam Hi Thần cảm thấy rất ấm áp, vì vậy sửa lời nói: “Vết thương có chút đau . . . Tuy rằng đang chảy máu nhưng miễn cưỡng cũng có thể . . .”

Lam Hi Thần cau mày suy nghĩ một chút, tay dùng chút lực, ôm ngang y.

Cả người Kim Quang Dao cũng bối rối, chớp chớp mắt nhìn hắn, môi mỉm cười lúc này cũng cứng lại, cuối cùng là không nói được một lời.

Lam Hi Thần có chút do dự nói: “A Dao. . . Ta làm như vậy, có mạo phạm không?”

Kim Quang Dao hình như mới khôi phục tinh thần, ngẩng đầu nhẹ giọng nói vào lỗ tai hắn nói: “Nhị ca đã làm như vậy còn không bằng đi nhanh chút đừng để người khác thấy, nếu không mặt mũi thật mất hết.”

Lam Hi Thần xin lỗi cười một tiếng, ôm y xoay người rời đi.

Hôm nay nhớ lại, đó cũng là chuyện rất xưa rồi — dù sao cuộc sống mờ mịt bao nhiêu nhiêu năm.

Cảm giác khi đó kỳ thực đã quên rồi.

Nhưng Kim Quang Dao vẫn luôn biết phần tâm tư này của bản thân đối với Lam Hi Thần.

Như vậy dường như giống với làm nũng, vào nhiều lúc y nhớ lại sẽ cảm thấy bất khả tư nghị, nhưng cũng cảm thấy thoải mái.

Nói ra ai tin đây.

Nhưng phần thích này của Kim Quang Dao rất thản nhiên, cũng không muốn che giấu.

Nếu thích Lam Hi Thần, vậy thì cứ thích thôi.

Không ai nói thích một nam tử chính là tội ác tày trời, nhưng nếu như thế, y vốn xuất thân thấp hèn, nhiều người lên án, lại thêm một tội, cũng không sao.

Y am hiểu nhất, chính là cười bỏ qua tất cả những lời chửi rủa.

Kim Quang Dao cuối cùng cũng không muốn thấy Lam Hi Thần gặp nạn, cũng không nhẫn tâm chèn ép Cô Tô Lam thị, lại càng không muốn để Lam Hi Thần thấy chân tướng,  tất cả sự tình.

Khi đó y ở trong ngực Lam Hi Thần, lẳng lặng dựa vào hắn, mặc dù không nói chuyện, đáy lòng lại cảm thấy rất vui vẻ.

Nhưng cũng có mấy phần tiếc hận.

Lam Hi Thần tốt như vậy, cuối cùng không phải của y.

Y thích hắn như vậy, lại khó mở miệng nói tương tư.

Tâm ta duyệt người lâu như vậy.

Sau khi được Lam Hi Thần ôm vào phòng ngủ, sau lưng một đám thầy thuốc phục tùng nối đuôi mà vào.

Đợi đến khi Lam Hi Thần đặt y xuống ổn thỏa, thầy thuốc mới cúi đầu xem xét vết thương trên đùi cho y.

“Vết thương thế nào?” Lam Hi Thần hỏi.

“E là phải quái cốt.” Thầy thuốc vừa mở hòm thuốc tùy thân vừa cung kính hồi đáp.

Mặt Lam Hi Thần liền biến sắc, nhìn về phía Kim Quang Dao nói: “A Dao, đệ chịu đau được không?”

Kim Quang Dao ôn nhiêu cười một tiếng: “Hiện tại nhị ca đang đứng cạnh đệ, đệ có gì mà không chịu nổi cơn đau này?”

Kim Quang Dao thờ ơ ngồi ở mép giường, máu thịt bị cắt ra róc độc làm sao có thể nhịn đau được, chỉ là sắc mặt có hơi trắng bệch — cuối cùng vẫn rất đau.

Giương mắt thấy Lam Hi Thần có hơi cau mày không chớp mắt nhìn vết thương không ngừng chảy máu của mình, giống như không đành lòng tiếp tục xem nhưng lại lo lắng xuất hiện sai sót gì, vì thế ánh mắt không dời đi, lo lắng hiện rõ trong ánh mắt.

Kim Quang Dao thấy hắn khẩn trương như vậy, cười nói: “Nhị ca, huynh đứng quá lo lắng. Đệ không sao.”

Lam Hi Thần nói: “Đau?”

Kim Quang Dao nghiêng đầu, nghịch ngợm nói đùa: “Đệ nói không đau, nhất định nhị ca không tin.” Sau đó không biết lấy dũng khí đâu ra, thử dò xét nói: “Vậy nhị ca dỗ đệ thế nào?”

Sắc mặt Lam Hi Thần cứng đờ, trầm mặc hồi lâu, hẳn là không đáp được lời nào.

Kim Quang Dao bật cười: “Nhị ca vẫn không biết đùa mà. Đệ nói giỡn thôi, nhị ca có thể ở đây với đệ, đệ rất vui — nhị ca đừng để tâm lời của đệ.”

Lam Hi Thần đi lên phía trước, lấy tay đụng vào trán y một cái, nhẹ giọng hỏi: “Vậy A Dao hi vọng ta dỗ đệ thế nào?”

Kim Quang Dao ngây ngẩn cả người, y thực không nghĩ tới Lam Hi Thần sẽ nói ra lời này.

Y suy nghĩ một chút, than khóc: “Nhị ca nhị ca, xương cốt cả người đệ đều đau.”

Lam Hi Thần cuối cùng cũng thả lỏng vui vẻ chút: “Vậy mà đệ còn có tâm trạng đùa giỡn.” Dứt lời ngồi vào mép giường cầm lấy bàn tay đang run rẩy vì đau của y, có chút do dự nói: “Như vậy có đỡ hơn chút nào không? – – – Ta, ta không biết dỗ người.”

Kim Quang Dao nói: “A, rất có ích, một chút cũng không đau.”

Lam Hi Thần không nhịn được cười lắc đầu một cái: “Ta cũng sắp tin lời nói dối của đệ rồi — A Dao, nếu đệ thấy đau phải nói, ta không cười đệ.”

Nhớ lại thật đúng là cảm thấy thời gian thấm thoát thoi đưa.

Từng tâm đầu ý hợp đến cuối cùng vẫn là hai nơi mờ mịt không thấy nhau.

Rốt cuộc không phải là người đồng đạo.

Mạnh Dao nói: “Trạch Vu Quân, người không thả đệ tử xuống?”

Lam Hi Thần thất thanh cười nói: “Cho dù ngươi không phải là A Dao, ta cũng chưa chắc sẽ không làm như vậy.”

Mạnh Dao nghĩ cũng đúng, chỉ đành lễ phép đáp: “Vậy, đa tạ Trạch Vu Quân ra tay cứu giúp.”

 

 

 

 

Posted in [HI DAO ĐỒNG NHÂN] Gió Đông Giải Ý - Do Mộc

[Hi Dao – Gió Đông] Chương 9

Tên đồng nhân: Gió Đông Giải Ý

Tác giả: Do Mộc

Trans: Moon Canmilia

Trans và edit đã có sự cho phép của tác giả. Vì vậy vui lòng đừng đem đi đâu khỏi đây.

Chương 9

Lam Hi Thần và Mạnh Dao là không hẹn mà gặp.

Lúc mới đầu vốn còn có mấy tiểu bối Cô Tô Lam gia đi theo hắn, đến cuối cùng vì tu luyện bản thân, líu ríu tự mình đi nói muốn học thêm kiến thức, Lam Hi Thần cảm thấy đúng là cũng nên bồi dưỡng năng lực độc lập tự chủ cho bọn nhóc, dặn dò mấy câu, liền mặc cho bọn nhóc tách ra hai ba nhóm.

Hắn xuyên qua một rừng trúc cảm thấy rừng trúc kia yên tĩnh đến quỷ dị, theo bản năng quan sát bốn phía.

Giương mắt đã nhìn thấy một người ngồi trên thân cây. Cái gì cũng không làm, chỉ ở đó hơi thấp đầu lau nhuyễn kiếm của mình.

Đơn độc săn đêm giống thế này, hoặc là tài nghệ hơn người, hoặc là kinh nghiệm phong phú.

Nhưng môn sinh thoạt nhìn yếu đuối trẻ tuổi này nhìn cũng không có trong loại nào.

Y thản nhiên không lo lắng mà ngồi trên cây, tỉ mỉ nghiêm túc làm việc của mình, tựa hồ cảm thấy nhàm chán, lắc lắc chân mình.

Đợi đến khi y chậm rãi lau kiếm xong, tình cờ quay đầu mới nhìn thấy Lam Hi Thần dưới tàng cây hơi ngửa đầu, không khỏi hơi ngạc nhiên.

Y nhảy xuống, nói: “. . . Trạch Vu Quân? Tới sao không nói một tiếng? Để ta . . .”

Y nói đến một nửa thì dừng lại, dù sao mình không giao tình gì với Trạch Vu Quân, dường như không biết nói gì tiếp, ngập ngừng một lát lại ôn hòa cười một tiếng: “Trạch Vu Quân tới đã lâu chưa?”

Lam Hi Thần lắc đầu, quan sát bốn phía một chút, nói: “Chỗ này hung thi ít. Ngươi chọn chỗ cũng an toàn.”

Mạnh Dao cười: “Đệ tử vốn kém, đi theo mọi người chỉ gây cản trở, chỉ có thể động chút khôn vặt, không liên lụy đến mọi người là tốt rồi.”

Lam Hi Thần nói: “Ngươi ở đây mãi cũng không được. Theo ta đi đi?”

Mạnh Dao nói: “Vậy đệ tử có thể kéo chân Trạch Vu Quân, như vậy e là cũng không tốt. Đệ tử vẫn cứ . . .”

Lam Hi Thần lắc đầu: “Không sao. Theo sát ta là được.”

Mạnh Dao lưỡng lự trong chốc lát, dường như cũng không tìm được lý do gì để cự tuyệt, cuối cùng mỉm cười gật đầu: “Được, làm phiền người rồi.”

Thời gian săn đêm ba ngày.

Sau khi màn đêm thứ nhất buông xuống, Lam Hi Thần để cho Mạnh Dao tạm ngủ trên cây một đêm.

Mạnh Dao hỏi: “Vậy Trạch Vu Quân thế nào?”

Lam Hi Thần nói: “Canh đêm.”

Mạnh Dao nói: “Vậy không được, đệ tử nợ Trạch Vu Quân quá nhiều.” Sau đó ôn hòa khuyên nhủ: “Huống chi gia quy Cô Tô Lam thị làm việc và nghỉ ngơi, như vậy e là làm trái với gia quy, tinh thần sẽ sa sút, này cũng không ổn.”

Vì vậy cuối cùng hai người ngồi nói chuyện phiếm cạnh đống lửa.

“Cô Tô sao? . . . Là một nơi tốt.” Mạnh Dao nói, “Đệ tử thật muốn đến.”

“Muốn đến vậy thì đến chứ?”

Mạnh Dao cười nói: “Đáng tiếc đệ tử ngu dốt không biết đường, e là đi đến ngã ba, không biết phải đi lối nào.”

Lam Hi Thần khẽ mỉm cười: “Muốn ta dẫn đi không?”

Mạnh Dao trêu ghẹo nói: “Vậy chẳng phải đệ tử có mặt mũi rồi sao? Sau này có thể đàm tư.”

Mắt Lam Hi Thần rủ xuống mỉm cười.

Đêm đầu tiên cứ như vậy trôi qua.

Ngày hôm sau khi Mạnh Dao thức dậy phát hiện trên người khoác áo khoác của Lam Hi Thần.

Nâng mắt nhìn thấy Lam Hi Thần đang dọn dẹp đống lửa tàn, nhìn thấy y tỉnh, ôn hòa cười nói: “Ngủ đủ giấc rồi?”

Mạnh Dao mở trừng hai mắt nhìn hắn, lúc ý thức được đây là tình hình gì, lập tức đem áo khoác đưa cho Lam Hi Thần, giọng nói có chút nghiêm túc: “Lam . . . Lam tông chủ, bây giờ khí trời còn lạnh, không chăm sóc bản thân như vậy có thể bị lạnh đến bệnh.”

Lam Hi Thần nhận lấy áo khoác từ chối cho ý kiến.

Hắn không phản bác lời của Mạnh Dao.

Bọn họ định dẫn dụ một nhóm hung thi vào trận.

Mạnh Dao nói: “Trạch Vu Quân, người đến nơi dự định bày trận trước đi, đệ tử đi dụ hung thi đến.”

Lam Hi Thần nói: “Không được. Một mình ngươi quá nguy hiểm.”

Mạnh Dao nói: “Người tin đệ tử.”

Lam Hi Thần nhíu mi không nói một lời, cuối cùng vẫn buông tay áo của y, nói: “Cẩn thận một chút.”, sau cùng vẫn là không yên lòng, lại đặc biệt nói thêm một câu: “Không được miễn cưỡng.”

Mạnh Dao cười nói: “Vâng.”

Tuy nói cuối cùng là thành công, nhưng Mạnh Dao không tránh được bị hung thi làm bị thương chút da thịt.

Lúc Lam Hi Thần bôi thuốc cho y nhìn thấy vết thương máu chảy đầm đìa kia, nhíu mi không nhịn được nói y: “Không phải nói không được miễn cưỡng sao?”

Mạnh Dao khẽ cười, hình như cũng không cảm thấy rất đau, “Đệ tử không có miễn cưỡng. Nếu nhị . . . Trạch Vu Quân đã bày trận, đệ tử cũng không thể khiến người thất vọng.”

Lam Hi Thần cúi đầu bôi thuốc cho y, khẽ thở dài, không nói gì nữa.

Vào ngày thứ ba, bọn họ bị một đám hung thi vây đánh, hắn che chở Mạnh Dao bị thương một tấc không rời.

Chuyên tâm khó tránh khỏi thất thủ, lúc một con hung thi từ khe hở xông thẳng vào cổ họng hắn, hắn nghe sau Mạnh Dao sau lưng hô lên một tiếng: “Nhị ca cẩn thận!”

Lam Hi Thần còn chưa hồi phục tinh thần, thân hình người kia chợt ngăn trước mặt hắn, rút thanh kiếm ra, kiếm pháp ngoan lệ lại dồn dập, khẽ quát một tiếng lập tức chặt đứt tay con hung thi kia.

Mạnh Dao đứng trước mặt hắn thở dốc, thần sắc lộn xộn, bả vai khẽ run, khó khăn phục hồi tinh thần lại, nhưng không quay đầu, chỉ đưa lưng về hắn nói: “Ta . . .”

Lam Hi Thần nhìn thấy phía trước chui ra mấy con hung thi, lập tức ôm vai kéo y, kéo ra sau mình, dùng Sóc Nguyệt cản vòng công kích kế tiếp.

Lam Hi Thần trầm giọng nói: “Ngươi không cần che phía trước ta. Mọi chuyện có ta.”

Mạnh Dao đứng sau lưng Lam Hi Thần, không nói một lời.

Đợi đến khi chém hết toàn bộ hung thi, hai người mới xem như an tâm.

Đêm săn cũng coi như là chấm dứt, cơ bản kết thúc.

 Mạnh Dao đứng tại chỗ vẫn không nhúc nhích, cúi đầu nhìn vết máu chưa khô trên nhuyễn kiếm của mình, trầm mặc.

Lam Hi Thần xoay người nói: “A Dao.”

Mạnh Dao không trả lời, ánh mắt rời khỏi nhuyễn kiếm, nhưng vẫn không nhìn hắn, tiếp theo lãnh đạm mà nhìn chằm chằm mặt đất, thật lâu mới nói: “Lam tông chủ, người không cần gọi ta thân mật như vậy.”

Lam Hi Thần nói: “Đệ đoạt xá trở lại khi nào?”

Mạnh Dao không trả lời.

Lam Hi Thần thấy y không muốn trả lời, cũng không tiếp tục hỏi, mà nói: “Mới nãy sắc mặt đệ cứng đờ, có lẽ vết thương hôm qua rách ra?”

Mạnh Dao không nói gì.

Lam Hi Thần nói: “Ngồi xuống băng bó trước. Vết thương biến xấu không tốt.”

Mạnh Dao nói: “Lam tông chủ, lúc ta chết, là ngươi đâm một kiếm xuyên ngực ta, bây giờ ta bị thương, ngươi muốn bôi thuốc cho ta trước. Ngươi mâu thuẫn như vậy, có thể giải thích chút không?”

Lam Hi Thần hơi sững sờ, nhớ tới đoạn hồi ức không tốt kia, mím môi không nói một lời, rồi sau đó nhẹ giọng nói: “Xin lỗi.”

Mạnh Dao cười: “Trạch Vu Quân xin lỗi vì điều gì.”

Lam Hi Thần nói: “Xin lỗi.”

Mạnh Dao thở dài một cái, sau đó tự mình tìm một chỗ ngồi xuống, nhấc áo khoác cuốn ống quần lên, vết thương rách ra ồ ạt chảy máu, vết thương mới cũ lần lượt đan xen, máu đỏ sẫm cũng chảy vào trong giày.

Lam Hi Thần tìm ra một bình thuốc, ngồi bên cạnh y giống như hôm qua tỉ mỉ bôi thuốc.

Mạnh Dao nhìn bàn tay thon dài của Lam Hi Thần băng bó cho mình, khớp xương rõ ràng, trắng nõn đẹp đẽ.

Y nhìn chằm chằm vào đôi tay kia, lại giả vờ hời hợt dùng ánh mắt lướt qua khuôn mặt nghiêm túc chuyên chú của Lam Hi Thần, nói: “Nhị . . . Lam tông chủ, nói thật, ta thật là ngày càng không hiểu ngươi.”

Lam Hi Thần cười nhạt một tiếng, giương mắt nhìn y: “Trên đời còn có chuyện gì A Dao nhìn không thấu?”

Mạnh Dao nói: “Ta cho là ngươi bây giờ rất ghét ta.” Sau đó khẽ cười tự giễu, “Nhưng ta thực sự đã thân bại danh liệt, vì mọi người dùng ngòi bút làm vũ khí, ta vốn cũng không cầu xin chút tiếng tốt gì.”

Lam Hi Thần nói: “Đệ ta . . . cuối cùng khó trở thành người lạ.”

Mạnh Dao nói: “Nhưng ta cuối cùng vẫn là không bỏ được chuyện cũ. Ta rất không cam.”

Động tác Lam Hi Thần hơi dừng một chút.

Mạnh Dao nói: “Lam tông chu, khi đó ngươi ngay cả con đường sống cũng không cho ta.”

Lam Hi Thần nói: “Xin lỗi.”

Mạnh Dao cười: “Sao lại liên tục nhận lỗi với ta? Cũng là chuyện lúc nào rồi —- ta chỉ cảm thấy có chút không thoải mái thôi, nhưng là trong lòng không buông bỏ được. Lam tông chủ không nên quá tự trách.”

Lam Hi Thần băng bó kỹ cho y, hỏi: “Đệ còn có thể di chuyển không?”

Mạnh Dao thử đứng, cảm thấy có chút miễn cưỡng, nói: “E là có chút khó khăn.”

Lam Hi Thần nói: “Ta cõng đệ về.”

Mạnh Dao xua xua tay: “Ta cũng không chịu nổi, hơn nữa bụng ta cũng bị thương, cõng không được.”

Lam Hi Thần trầm mặc hỏi: “Vậy . . . ôm về?”

Mạnh Dao: “. . .”

Bị ôm lấy trong nháy mắt, Mạnh Dao vẫn theo bản năng nhích lại gần trong ngực Lam Hi Thần, cảm giác trong lòng phức tạp.

Y thật sự rất quen thuộc với động tác này.

 

 

 

 

 

Posted in [HI DAO ĐỒNG NHÂN] Gió Đông Giải Ý - Do Mộc

[HiDao – Gió Đông] Chương 8

Tên đồng nhân: Gió Đông Giải Ý

Tác giả: Do Mộc

Trans: Moon Canmilia

Trans và edit đã có sự cho phép của tác giả. Vì vậy vui lòng đừng đem đi đâu khỏi đây.

Chương 8

Kim Lăng gần đây cảm thấy rất nhàm chán.

Gần đây Ngụy Vô Tiện tới Lan Lăng, chuyện làm nhiều nhất chính là lấy rượu mới ra thưởng một lần, vừa uống vừa viết bút ký cảm nghĩ, mỹ kỳ danh nói sau này phải ra sách.

Bị Kim Lăng không khách khí cười nhạo.

Nhưng sau đó cảm xúc nhàm chán rất nhanh bị thay thế.

Kim gia gần đây nhận một môn sinh, cũng không phải vì tư chất môn sinh này có bao nhiêu tốt, mà bởi vì tên và diện mạo của môn sinh này làm cho hắn tò mò.

Tên là Mạnh Dao.

Thế mà giống với tên của Kim Quang Dao trước khi nhận tổ quy tông như đúc. Một chữ cũng không khác.

Môn sinh kia tuấn tú sạch sẽ, một khi cười lên tì có năm sáu phần giống Kim Quang Dao, chỉ là tính tình lại không giống Kim Quang Dao.

Kim Quang Dao trường tụ thiện vũ (*), nhưng Mạnh Dao thì còn không rõ phòng nào là phòng nào, có lúc còn đi lạc đường.

(*) trường tụ thiện vũ: mạnh vì gão, bạo vì tiền. Ý bảo phải có điều kiện thuận lợi thì hoạt động mới có hiệu quả.

Kim Quang Dao tâm tư nhanh nhẹn, nhưng Mạnh Dao thì có lúc đụng chạm đến nỗi đau của người khác, khiến cho rất là ngượng ngùng.

Mọi việc như thế, ít nói lời thừa.

Vì vậy các môn sinh cũng dần dần không cùng nhắc y cùng Liễm Phương Tôn nữa, cuối cùng dĩ nhiên là không có cơn sóng dữ nào, an ổn qua ngày.

Sau đó không lâu là ước hẹn Lan Lăng Kim Thị và Cô Tô Lam Thị săn đêm, khó tránh khỏi việc Mạnh Dao và Lam Hi Thần gặp mặt.

Lúc Mạnh Dao và Lam HI Thần gặp nhau, Sóc Nguyệt trong tay Lam Hi Thần trực tiếp rơi xuống đất.

Mạnh Dao mở trừng hai mắt, có chút co quắp đứng một bên, sợ hãi nói: “Xin . . . xin lỗi . . . ta . . . ta dọa ngài ở đâu sao?”

Làm Hi Thần làm như không có chuyện gì xảy ra mà nhặt Sóc Nguyệt lên, mỉm cười trả lời: “Là ta không cầm chắc. Thất lễ.”

Mạnh Dao cười nói: “Ta còn nghĩ ta dọa tông chủ.”

Lam Hi Thần xin lỗi nhìn y một cái, hơi thở dài, sau đó xoay người từ biệt.

Lam Hi Thần chợt cảm thấy có chút kỳ quái, giống như là cảm giác được cái gì.

Hắn chung quay cảm thấy sau lưng hình như có một ánh mắt lưu luyến nhìn mình, đi một nửa đường đột nhiên quay đầu lại nhìn, phát hiện môn sinh kia đang nhìn mình.

Tĩnh như đầm sâu không có gợn sóng, ánh mắt thế nhưng lại sáng.

Hình như không lường được Lam Hi Thần sẽ quay đầu lại, môn sinh kia lộ ra nụ cười ôn hòa có phần xin lỗi bất an với hắn, rất nhanh lại cúi đầu, xoay người rời đi.

Lam Hi Thần đứng ở đó, đưa mắt nhìn lại, như có điều suy nghĩ rồi sau đó rời đi.

Môn sinh tên Mạnh Dao đó, thiên phú luyện võ không phải là rất tốt.

Vốn là căn cơ luyện võ cũng không tốt, trong đêm săn khó tránh khỏi sẽ bị thương, nhưng là không đến nổi không cách nào tự vệ, bị thương không đi được.

Kim Lăng cảm thấy kỳ quái.

Lý do kỳ quái đến từ ba ngày sau, săn đêm kết thúc, lúc Kim Lăng và đám người Lam Tư Truy đợi những người khác tụ họp.

Hắn nhìn thấy, Trạch Vu Quân, quanh minh chính đại, ôm ngang môn sinh tên Mạnh Dao đó đến tụ họp.

Ngụy Vô Tiện không có việc gì nên đến tham gia náo nhiệt bị dọa sợ đến cỏ đuôi chó ngậm trong miệng cũng rớt, cả người ngả vào trong ngực Lam Vong Cơ, lẩm bẩm nói: “. . . Lam Trạm, có phải ta đang nằm mơ không?”

Lam Vong Cơ: “. . .”

Lam Tư Truy cũng khó khăn nói: “Đại đại đại tiểu thư, ngươi nhéo ta một cái . . .”

Kim Lăng liếc một cái, dùng sức ngắt cánh tay y, tức giận nói: “Ngươi mới là đại tiểu thư, cả nhà ngươi đều là đại tiểu thư!”

Lam Hi Thần đến gần, ôn hòa nói: “Ta giúp y băng bó vết thương một chút, y vẫn chưa thể đi lại.”

Kim Lăng trong nháy mắt đổi giọng nói: “A . . . Đa tạ Trạch Vu Quân chiếu cố.”

Mạnh Dao cúi đầu mặc cho Lam Hi Thần ôm, không nói gì.

Lam Hi Thần sắp xếp ổn thỏa cho y ngồi trên một tảng đá sạch bằng, cúi người dịu dàng nói: “Còn đau không?”

Mạnh Dao ngẩng đầu mỉm cười: “Trạch Vu Quân, người không cần quan tâm ta như vậy. Mạnh Dao cũng không đỡ nổi phần ân cần này của người.”

Lam Hi Thần vẫn mang theo nụ cười bất đắc dĩ ôn hòa, tự chú ý tự tránh ra, nói với Kim Lăng: “Kim tông chủ, săn đêm đã kết thúc. Ta cũng nên dẫn tiểu bối trở về Cô Tô.”

Kim Lăng nói: “Vâng.”

Kim Lăng nhìn sắc mặt Lam Hi Thần không đúng, muốn nói lại thôi.

Nhưng lần này hắn nhịn không được.

Hắn hiện tại không thể áp chế nội tâm bát quái đang hừng hực thiêu đốt, vì vậy hỏi: “A . . . Trạch Vu Quân. . . ba ngày nay, xảy ra chuyện gì vậy?”

Lam Hi Thần nói: “Không có chuyện gì.”

Hắn vừa liếc nhìn Mạnh Dao, người sau đang mở mắt nhìn rừng cây xanh xanh ngào ngạt, cũng không nhìn hắn cái nào, chỉ là mỉm cười không gợn sóng ngắm phong cảnh.

Một tiếng tiểu thúc ngạng ở cổ họng Kim Lăng, cuối cùng được hắn cứng rắn nhịn xuống.

 

 

 

Posted in [HI DAO ĐỒNG NHÂN] Gió Đông Giải Ý - Do Mộc

[HiDao – Gió Đông] Chương 6 + 7

Tên đồng nhân: Gió Đông Giải Ý

Tác giả: Do Mộc

Trans: Moon Canmilia

Trans và edit đã có sự cho phép của tác giả. Vì vậy vui lòng đừng đem đi đâu khỏi đây.

Chương 6

Sau khi vấn linh Lam Hi Thần một mình trở lại Cô Tô.

Thật ra thì trận phong hàn của y vẫn chưa tốt lên, đại khái cũng là trong khoảng thời gian này rất bận rộn, cũng không có thời gia điều dưỡng, cho nên kéo lại kéo, mỗi lần thỉnh thoảng cảm thấy chóng mặt.

Vấn linh qua, y lại mơ thấy Kim Quang Dao.

Chương 7

Y đứng trước cổng Lan Lăng Kim Thị, trong tay cầm một bức thủy mặc mới.

Môn sinh thấy là Trạch Vu Quân tới chơi, vội muốn đi thông báo.

Y cười nói không cần.

Kim Quang Dao đang trong phòng ngủ nghỉ ngơi.

Hẳn chống trán ngủ, sườn mặt hướng về phía cửa.

Dưới bàn tay là một tòa linh lung tháp chín tầng sắp làm xong, vô cùng tinh tế, có lẽ sau khi xử lý xong chuyện cần làm liền cảm thấy nhàm chán, nghĩ muốn chơi gì giết thời gian, ai ngờ chơi đến quên thời gian, bản thân liền ngủ thiếp đi.

Nghe tiếng bước chân, Kim Quang Dao bỗng nhiên mở mắt ra, ánh mắt có chút cảnh giác sắc bén, đợi đến khi tầm mắt tỉnh táo chút, nhìn thấy Lam Hi Thần, vẻ mặt nghiêm nghị chợt trong nháy mắt trút bỏ, tựa hồ có chút vui mừng, nhu nhu đôi mắt rồi mới đứng lên, nhẹ giọng dịu dàng hỏi: “Nhị ca tới cũng không nói một tiếng? Thật là.”

Đại khái là ngủ một chút đột nhiên tỉnh dậy, Kim Quang Dao còn có chút chóng mặt đứng không vững, Lam Hi Thần đi tới nắm lấy tay hắn dẫn hắn về chỗ ngồi, sau đó mỉm cười mở quyển trục cầm trong tay cho hắn xem.

Lực chú ý của Kim Quang Dao bị hấp dẫn, trước mắt sáng lên, đưa tay xoa nét mực thưởng thức, sau một lát, thở dài nói: “Bức tranh này rất đẹp.”

Y nói: “Là đem đến tặng cho A Dao.”

Kim Quang Dao thoáng sửng sốt, tựa hồ có chút ngượng ngùng, cười từ chối nói: “Chuyện này cũng không tiện lắm? Nhị ca thật ra không cần hao hết tâm lực . . .”

Y nói: “Chỉ là ngẫu nhiên mà thôi. Ta nghe nói đệ thích tranh của họa sĩ này, ta không có hứng thú, để phí của trời, tặng đệ chẳng phải tốt hơn sao.”

Kim Quang Dao mím môi cười một tiếng: “Khi đó là đệ vô ý nói — nhị ca cũng quá để tâm.”

Lam Hi Thần mỉm cười lắc đầu một cái, ánh mắt rơi vào trên Lung Linh tháp.

Kim Quang Dao khẽ gật đầu, tỉ mỉ cuốn quyển trục lại để qua một bên, ánh mắt Lam Hi Thần di chuyển, cuối tầm nhìn chính là Linh Lung tháp tinh xảo kia.

Kim Quang Dao đẩy Lung Linh tháp kia về phía trước một cái, cười nói: “Đồ chơi nhàm chán giết thời gian thôi, nhị ca cảm thấy chơi vui sao?”

“Nhìn thấy chơi rất vui.” Lam Hi Thần nói, “A Dao vì sao lại làm Linh Lung tháp?”

“Đệ à, chung quy muốn khóa một người lại.” Kim Quang Dao lấy tay quay đỉnh tháp, khẽ cười, “Không sợ nhị ca chê cười, đệ . . . đệ đã có người trong lòng.”

Lam Hi Thần cười nói: “Ồ? Cô nương nhà nào khiến đệ coi trọng? Chắc hẳn tính tình rất tốt.”

Kim Quang Dao gật đầu: “A, đúng vậy.”

Lam Hi Thần nói: “Vậy, nhị ca hỏi một câu quá giới hạn, tâm A Dao duyệt là cô nương nhà ai?”

Kim Quang Dao hơi nâng mắt bình tĩnh nhìn y, bốn mắt nhìn thẳng vào nhau.

Kim Quang Dao giống như là nhớ tới cái gì, ý cười trong phút chốc đắp đầy khóe mắt, dịu dàng từ chối nói: “Nhị ca, huynh đừng hỏi.”

Lam Hi Thần rũ mắt thấy trong ly trà dâng lên nhiệt khí thật dày, mỉm cười gật đầu: “Vừa rồi là chuyện riêng của A Dao, A Dao không muốn nói, ta đương nhiên không tiện hỏi nhiều.”

Đêm đó y qua đêm tại Lan Lăng.

Kim Quang Dao vội vàng thu xếp cho y.

Năm ấy Kim Tinh Tuyết Lãng nở rất đẹp.

Sau khi màn đêm buông xuống, Kim Quang Dao liền rảnh, bèn mời y đi ngắm Kim Tinh Tuyết Lãng mới nở ngày xuân.

Buổi chiều mùa xuân quả nhiên vẫn còn se lạnh.

Thân thể Kim Quang Dao căn bản không bằng y, trên người lại ăn mặc đơn bạc, vốn là lúc ngắm hoa ôm tay đứng cách y một khoảng, càng về sau đại khái là sợ lạnh, không biết sao liền bất động thanh sắc xê dịch đến chỗ y, sau đó lại xê a dịch a.

Lam Hi Thần cười nói: “A Dao, đệ đây là muốn dán lên người ta sao?”

Kim Quang Dao thấy Lam HI Thần cũng không ngại, vì vậy cũng cười: “Nếu đệ thật sự dán lên người nhị ca, nhị ca dù sao cũng không chắc muốn ném đệ ra chứ?”

Lam Hi Thần vốn không thích nói giỡn, nhưng nếu Kim Quang Dao hiếm khi pha trò nói giỡn, y cũng không thể không đùa một chút: “Vậy muốn ta ôm A Dao về phòng sao? — chớ để lạnh, lúc lạnh lúc nóng dễ mắc bệnh.”

Khuôn mặt Kim Quang Dao vốn là cười đột nhiên đỏ lên một chút, hắn xoa xoa khuôn mặt có chút nóng lên, nói: “Nhị ca chính huynh không chú ý thay đổi của khí hậu, mỗi làn xuân đến chính mình dễ mắc phong hàn không nói, hiện tại lại muốn nói đệ —- nói đi nói lại, huynh thật muốn ôm đệ, vậy đây là đệ chịu thiệt rồi.”

Lam Hi Thần nói: “Là ta không đúng, không nên nói giỡn.”

Kim Quang Dao khoát khoát tay: “Đệ cũng không nên đùa đến mức như vậy, chỉ là lời nói của nhị ca khó tránh khiến đệ . . .” Hắn cười cười, câu chuyện dừng lại, không nói thêm gì nữa.

Đôi mắt trắng đen phân rõ dưới ánh trắng kia như có những gợn sóng, uyển chuyển linh động, thiên ngôn vạn ngữ tất cả bỗng nhiên đều giấu trong trong tiếng cười ôn hòa của Kim Quang Dao.

Lam Hi Thần theo ánh mắt của hắn nhìn về phía ánh trăng chiếu khắp Kim Tinh Tuyết Lãng bên dưới, dấy lên ngàn tầng sóng.

Vận mệnh có thể như phù hoa lãng dị này, không chịu nổi phú quý phồn hoa.

Không phải là ban ngày, Kim Quang Dao đương nhiên không cần mang mũ miện, chỉ tùy ý vén tóc.

Bộ dạng này của hắn, ngược lại càng có vẻ trẻ tuổi hơn, nhưng lại làm cho người khác không liên tưởng được người thanh niên sắc mặt nhu hòa trước mắt này chính là tiên đốc trăm nhà.

Vốn là bị trang phục cứng rắn mà khí thế bị mài hơn phân nửa, chỉ là ung dung tao nhã vẫn còn, lại thêm phong thái ôn hòa linh động.

Cũng giống như người thiếu niên trải đời dễ hiểu.

Gió đêm thổi lên ngạch phát của Kim Quang Dao, đôi mắt đen hắc bạch phân minh dưới ánh trăng sáng ngời.

Lam Hi Thần nhìn thấy cảnh này, hoảng hốt cảm thấy nhịp tim tựa hồ hơi nhanh, lại chẳng biết tại sao.

Kim Quang Dao quay đầu lại, hơi ngửa đầu nhìn y, kéo tay y qua, giọng nói ôn nhu: “Đúng là ban đêm hàn khí nặng, đệ rùng mình mấy cái rồi. Nhị ca, chúng ta về thôi.”

Năm tháng trong mộng sau đó lưu chuyển nhẹ nhàng, tình cảnh dừng ở hình ảnh Kim Quang Dao một thân hỉ phục.

Tiệc cưới của hắn và Tần Tố đương nhiên không thể mời thiếu Lam Hi Thần.

Lam Hi Thần hỏi: “Người năm đó chính là Tần Tố?”

Khi đó Kim Quang Dao ngồi trong tân phòng, nhìn nén hương trước mắt cuối cùng cũng đốt hết

Đợi đến giờ lành phải đi rước dâu.

Khóe môi Kim Quang Dao khẽ nhúc nhích, nhưng không có lên tiếng.

Kim Quang Dao ngồi tại chỗ rót cho mình một chén trà thấm giọng một cái, sau đó rót thêm một chén, đẩy tới trước mặt Lam Hi Thần, ôn hòa hỏi: “Nhị ca uống không?”

Lam Hi Thần lắc đầu, lại ngồi xuống, nói: “Chúc mừng.”

Kim Quang Dao rũ mắt xuống, lại ngước mắt, nắm tay y, nhẹ giọng nói: “Đa tạ nhị ca.”

Lam Hi Thần lắc đầu một cái, bất động thanh sắc rút tay về.

Kim Quang Dao dường như có chút không hiểu.

Hắn đã lăn lộn nhiều năm trên thế gian, sóng to gió lớn gì đều gặp qua, cũng không có chuyện gì có thể khiến hắn nhăn mày, nhưng hiện tại hành vi bất thường của Lam Hi Thần lại làm hắn có hơi kinh ngạc, nhưng lại không nhìn thấu tâm tư của y.

Kim Quang Dao hai tay nhất thời cũng không biết để nơi nào, cuối cùng vẫn là nắm chặt chén trà trước mặt, cảm nhận độ ấm xuyên qua từ gốm sứ, một lòng mới định xuống.

Kim Quang Dao thử dò xét hỏi: “Nhị ca không vui sao?”

Lam Hi Thần nói: “Vui.”

Kim Quang Dao cười: “Nhị ca rõ ràng có tâm sự sao không chịu nói cho ta biết chứ.”

Lam Hi Thần nghe vậy cũng không kiềm được không cười một cái có lệ, chậm rãi nói: “Dù có tâm sự, hôm nay là ngày vui của A Dao, cũng không thể để A Dao giúp ta chia sẻ.”

Y biết lòng mình không thoải mái, lại không biết vì sao mình không thoải mái.

Kim Quang Dao nghe vậy khẽ mỉm cười, cũng không hỏi nhiều, chỉ là trong ngữ điệu lại có chút ý mất mác không dễ thấy: “Cũng tốt. Hôm nay đệ . . . đại hỉ, nhị ca nên vui vẻ.”

Lam Hi Thần mơ mơ hồ hồ nhớ lại, sau này trong một cơ duyên xảo hợp, Kim Quang Dao nói, Tần Tố cũng không phải người hắn muốn kết hôn, không phải là người trong lòng hắn.

Đó là lúc nào, y cũng không nhớ rõ.

Đại khái là đầu mùa xuân của năm nào đó, loạn hồng bay tán loạn, xuân ý thấm sâu, mà cảnh vật đã không còn, trên thế giới có nhiều cái đẹp rồi cũng tàn

Kim Quang Dao đứng bên cạnh y nhẹ giọng nói: “Nhị ca, nhưng đệ . . . đệ không thể ở cùng y. (*)”

(*) ở đây Dao nói tā là ý chỉ anh ấy. Nhưng cách đọc chữ này y như cách đọc của – tā (cô ấy) nên chỉ nghe như vậy Lam đại không biết ý A Dao là chỉ nam nhân.

Lam Hi Thần khuyên nhủ: “Đệ đã cưới Tần Tó, đoạn tình cảm trong lòng này cũng là lúc nên buông xuống.”

Kim Quang Dao gật đầu: “Nhị ca nói phải. Đệ nhất định sẽ đối xử tốt với nương tử.”

Lam Hi Thần: “Tốt.”

Kim Quang Dao cười một tiếng, nhẹ giọng nói: “Nhưng đệ vẫn thích y.”

Lam Hi Thần nhìn Kim Quang Dao một cái: “Rất thích.”

Kim Quang Dao mỉm cười: “Rất thích.”

Lam Hi Thần khẽ thở dài một cái: “Chung quy chuyện không như ý trên thế gian này tám chín phần mười —- A Dao, đệ phải nghĩ thông suốt.”

Kim Quang Dao thu hồi nụ cười, giọng nói gần như hờ hững: “Nếu đệ không muốn thông suốt?”

Không đợi Lam Hi Thần trả lời, hắn lại nói: “Nhưng đệ thích y nhiều năm như vậy. Y, tốt với đệ như vậy, có lúc đệ cảm giác không biết báo đáp y thế nào, lại thấy y không phải người trong hồng trần, duy chỉ sợ cuộc đời này một giấc mộng Hoàng Lương (*) chưa bao giờ quen biết người này. Biết rõ cùng với y là không thể nào, nhưng mỗi lần nhìn thấy y lại không nhịn được muốn gần gũi, là thích như vậy —– không thể nào thanh thanh đạm đạm nói một câu không thích thì liền thật không thích nữa.”

(*) giấc mộng Hoàng Lương: giấc mộng kê vàng (trong truyện “Chẩm Trung Ký” thời Đường kể chuyện một chàng trai gặp một đạo sĩ trong một quán trọ. Đạo sĩ cho chàng trai một chiếc gối bảo ngủ đi. Bấy giờ chủ quán đang nấu một nồi cơm kê vàng, chàng trai nằm mộng thấy mình được làm quan, hưởng phú quý, nhưng khi tỉnh dậy, cơm kê vàng vẫn chưa chín.) Sau ví với sự vỡ mộng.

Hắn tự giễu nói: “Nhị ca, huynh không biết, đệ thật sự rất thích y, rất thích rất thích. Thích đến bản thân đệ cũng không tin.”

Lam Hi Thần quên mất mình đã trả lời thế nào, chỉ nhớ mang máng lần đó lúc bọn họ ly biệt, Kim Quang Dao không có nói tạm biệt với mình. Mà chỉ phất tay áo lãnh đạm rời đi.

Phía sau hắn là cỏ xuân lan tràn vô biên, bày ra màu xanh nhạt, giống như u lo vô cùng, cuối ngày xuân dương hoa (*) bay tán loạn, giống như nước mắt.

(*) hình ảnh cập nhật cuối chương.

Lam Hi Thần ở trong mộng nhìn Kim Quang Dao càng lúc càng xa, đột nhiên rất muốn gọi người lại, hỏi tên người kia.

Mộng cảnh cuối cùng, là Kim Quang Dao đứng trước mặt y, tự tiếu phi tiếu nói:

“Nhị ca, gió đông vô tâm, còn hiểu ý ta, vì cớ gì nhị ca vẫn luôn không hiểu?”

Ảnh Dương Hoa (杨花)

Lời editor:. Đơn phương người, ở trước mặt người nói “rất thích rất thích” nhưng đối phương mãi không hiểu. Tâm ý đưa ra cứ dừng ở trên không, không đến được với đối phương.

Ở đầu chương khi Hi Thần hỏi người trong lòng A Dao là ai, bốn mắt giao nhau như trả lời “Chính là nhị ca.” nhưng nhị ca không hiểu a.

Bứt rứt quá các cô ạ!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Posted in [HI DAO ĐỒNG NHÂN] Gió Đông Giải Ý - Do Mộc

[Hi Dao – Gió Đông] Chương 5

Chương 5

Tên đồng nhân: Gió Đông giải ý 
Tác giả: Do Mộc
Trans: QT

Edit: Mạnh Dao

Khi Kim Lăng gặp lại Lam Hi Thần đã là đầu xuân hai năm sau.

Năm ấy xuân sang rất sớm, y phục mới đầu xuân còn chưa may chưa thử, hoa lá đã chớm nở rồi.

Tất nhiên, không phải Lam Hi Thần nhất thời nổi hứng đến thăm Lan Lăng, y bị những lời giải thích của Ngụy Vô Tiện ảnh hưởng nên mới đến tìm Kim Lăng.

Ngụy Vô Tiện nằm trên lưng Lam Vong Cơ, xòe tay đung đưa trước mặt y nói: “Lam Trạm Lam Trạm, sách có gì hay đâu mà ngươi cứ xem vậy? Ngươi không để ý đến ta luôn? Ui ui ui, Nhị ca ca hahahahaha…” Ngụy Vô Tiện bị Lam Vong Cơ chọc mấy cái vào eo, máu buồn nổi lên, bất giác bắt lấy tay y, nhảy ra cười không dứt: “Đừng chọc đừng chọc ta sai rồi được không không? Lam Trạm, ngươi xấu xa từ trong xương luôn nhỉ.”

Lam Vong Cơ lãnh đạm nhìn hắn một cái, nhưng bên tai lại hơi đỏ, lạnh giọng nói: “Ngụy Anh.”

“Ơi, ta ở đây!” Ngụy Vô Tiện lại gần, bám lên vai y: “Lam Trạm Lam Trạm, gần đây Trạch Vu Quân bảo ngươi làm gì vậy?”

Lam Vong Cơ khép sách lại, xoa xoa huyệt Thái dương nói: “Thân thể huynh trưởng không tốt, nhờ ta xử lý chút chuyện thay huynh ấy.”

Ngụy Vô Tiện ngẩn người, đứng thẳng lên đáp lời: “A?” Hắn nhíu mày, “Sau khi bế quan, đúng là Trạch Vu Quân gầy đi không ít, nhưng cũng không đến nỗi bệnh tật lâu ngày không khỏi.”

Lam Vong Cơ nói: “Không phải bệnh, nhưng tựa như bệnh.”

Ngụy Vô Tiện hiểu ra: “Có vẻ là tâm bệnh nan y. Quả thật Trạch Vu Quân vẫn rất để ý đến Kim Quang Dao.”

Lam Vong Cơ gật đầu một cái.

Ngụy Vô Tiện ngồi lên đùi y, vừa lật quyển sách khi nãy của Lam Vong Cơ vừa nói: “Ta… Ta có một ý tưởng những không biết ý tưởng này tốt hay xấu.”

Lam Vong Cơ: “Cứ nói, đừng ngại.”

Ngụy Vô Tiện thản nhiên dựa vào ngực Lam Vong Cơ: “Vài ngày trước đến Lan Lăng, ta thấy Kim Lăng đang cãi nhau với người khác — Mặc dù cậu ta hay gây gỗ với kẻ khác, nhưng từ lời cậu ấy, ta nghĩ cậu ấy muốn thông linh.”

“Thông linh?”

“Là vấn linh dân gian đó, không phải ta đã nói rồi sao,” Ngụy Vô Tiện nói tiếp, “Ta nghĩ thật ra Kim Lăng rất thích Kim Quang Dao? Suy cho cùng, tâm bệnh cần tâm dược, cũng như muốn cởi chuông phải tìm người buộc chuông. Ta cho rằng, để Trạch Vu Quân đi vấn linh cũng không sao, à à à,” Dường như hắn nhớ tới điều gì, đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Lam Vong Cơ nói: “Đúng rồi, Lam Trạm, rốt cuộc năm đó ngươi có đốt tiền giấy cho ta không? Không được chối cãi! Không được nói bừa!”

Lam Vong Cơ: “…”

Trải qua nhiều khó khăn như vậy, mới có chuyện vấn linh này.

Nhưng đối với Lam Hi Thần mà nói, quá trình vấn linh cũng không thuận buồn xuôi gió.

Cùng lúc đó, Ngụy Vô Tiện ngậm miếng táo, không biết mệt mà lật sách giải trí trong tĩnh thất.

Lam Vong Cơ ngồi bên kia bàn, đối diện hắn, cầm dao nhỏ gọt táo, còn cố ý gọt thành hình nhỏ con xinh xắn, làm người khác yêu thích.

Ngụy Vô Tiện vừa định khen Lam Vong Cơ quả nhiên toàn năng, đã thấy y dừng tay, đứng dậy mở cửa.

Ngụy Vô Tiện quay đầu nhìn theo, Lam Vong Cơ vừa đẩy cửa đã thấy Lam Hi Thần đứng ngoài.

Nhìn cảnh Lam thị Song Bích tới cửa, lại còn lặng lẽ gật đầu chào nhau, nhìn kiểu gì cũng là cảnh đẹp.

Hừm, hình như Lam nhị ca ca nhà ta đẹp trai hơn Trạch Vu Quân.

Ngụy Vô Tiện rõ ràng là có suy nghĩ thành kiến.

“Huynh trưởng.” Lam Vong Cơ lên tiếng.

Lam Hi Thần nói: “Vong Cơ, đệ có chuyện quan trọng muốn tìm ta?”

Lam Vong Cơ gật đầu một cái, sau đó nhìn về phía Ngụy Vô Tiện.

Ngụy Vô Tiện hiểu ý, nhai nốt trái táo trong tay, kể lại chuyện thông linh cho Lam Hi Thần.

Nghe xong, Lam Hi Thần lắc đầu: “Không cần phí công vô ích.”

Ngụy Vô Tiện nói: “Trạch Vu Quân, hẳn là tâm bệnh nan y.”

Lam Hi Thần mỉm cười phủ định: “Bất ngờ bị cảm lạnh mà thôi, không phải bệnh nặng, Ngụy công tử nghĩ nhiều rồi.”

Ngụy Vô Tiện nói trúng tim đen y: “Chỗ sâu nhất trong lòng ngươi đã bắt đầu mục nát rồi.”

Nụ cười của Lam Hi Thần cứng lại.

Lam Vong Cơ ngồi bên người Ngụy Vô Tiện, thấp giọng nói: “Để huynh trưởng tự quyết định.”

Ngụy Vô Tiện đáp: “Ta không bắt Trạch Vu Quân phải đi, nhưng ta muốn tốt cho y. Kim Quang Dao chết hơn ba năm rồi, nhưng người khó có thể quên được hắn nhất, chỉ sợ không phải người Kim gia.”

Lam Hi Thần không chú ý đến lời nói của hai người, khen ngợi: “Trái táo này gọt đẹp thật.”

Ngụy Vô Tiện cười: “A, Lam nhị ca ca gọt đó.”

Lam Hi Thần nói: “Đúng là Vong Cơ đã thay đổi rất nhiều.”

Ngụy Vô Tiện nhìn gò má Lam Vong Cơ vẫn đang giữ vẻ lạnh lùng, đột nhiên kéo y sang, dựa bên vai y cười: “Đúng vậy, nên ta yêu y nhất.”

Lam Hi Thần cười không nói, sau đó đứng dậy cáo từ.

Ngụy Vô Tiện nhìn Lam Hi Thần rời đi, xiêu vẹo ngả vào ngực Lam Vong Cơ, cắn tai y: “Nè nè nè, Lam Trạm Lam Trạm, ngươi đoán xem Trạch Vu Quân có đến Lan Lăng hay không?”

Lam Vong Cơ khẽ cười nhìn hắn, đáy mắt mang ý vị sâu xa.

Ngụy Vô Tiện cười ha ha, vòng tay qua bả vai y, ngẩng đầu hôn lên.